CLB guitar Thương Mại

website CLB guitar của sinh viên trường ĐH Thương mại


You are not connected. Please login or register

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down  Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

tuandat


Hội đồng quản trị
Hội đồng quản trị
Nguyễn Phương Hà


Phương Hà là một nghệ sĩ guitar trẻ đầy tài năng của Hà Nội, anh đang
dần lập cho mình một hướng đi, đem tiếng đàn của mình tới mọi người,
cùng với các nghệ sĩ guitar khác như Lê Hùng Phong, Tuấn Khang thúc đẩy
phong trào guitar Hà Nội đi lên.
Sau đây là một bài báo viết về anh

Nguyễn Phương Hà hạnh phúc vì được chơi guitar



Mới 20 tuổi, Nguyễn Phương Hà, Chủ nhiệm CLB Guitar cổ điển Hà Nội, đã
tổ chức thành công một show guitar ủng hộ nạn nhân chất độc da cam. Sắp
tới, anh lại tiếp tục làm show xuyên các trường ĐH ở miền Bắc với mục
đích đưa guitar cổ điển đến với sinh viên.



- Vừa phải đứng ra liên hệ với các nơi, vừa phải biểu diễn độc tấu trong chương trình, anh cảm thấy sao?



- Một ngày chạy xe máy tính sơ sơ gần trăm cây số quanh các trường
để liên hệ chỉ là… chuyện vặt, cái chính là vai trò của một guitar độc
tấu duy nhất của chương trình, nếu để sơ sẩy khán giả sẽ quay lưng lại,
khi đó không chỉ nhục nghề mà còn làm tổn thương ý nghĩa đẹp của chương
trình - đó mới là chuyện đáng nói.


Vì vậy, đêm diễn nào khi đã ngồi ôm guitar thì tôi chỉ biết “phiêu”
theo tiếng đàn như nhập vào một thế giới khác. Đến phút cuối cùng khi
tiếng vỗ tay vang lên, nhìn xuống thấy khán giả vẫn đông, tôi mới tự
tin mà nói rằng đêm diễn đã thành công và lại chuẩn bị chịu áp lực tiếp
với đêm diễn tới...



- Đến giờ này, khi số tiền ủng hộ nạn nhân chất độc da cam qua các
đêm diễn đó đã được trao cho Hội Chữ thập đỏ Hà Nội chuyển đến các nạn
nhân, nhìn lại anh thấy quyết định của mình thế nào?



- Tôi thấy mình không liều mạng mà tự tin. Với sinh viên, có thể âm
nhạc cổ điển vẫn còn là một điều gì đó khó hiểu, nhưng cây đàn guitar
lại là một người bạn gần gũi có thể cất lên những tâm sự của họ. Vấn đề
là phải biết dùng chính “người bạn” ấy để giúp sinh viên hiểu hơn vẻ
đẹp của nhạc cổ điển. Khi tôi lập đề án chương trình, đa số nghệ sĩ
guitar đều ủng hộ.


CLB guitar cổ điển Hà Nội chúng tôi luôn coi trọng việc hướng dẫn thẩm
mỹ âm nhạc cho sinh viên và đưa guitar cổ điển gần gũi hơn với đời sống
sinh viên, nên chúng tôi thường xuyên biểu diễn miễn phí ở các trường
đại học. Chính vì thế, một chương trình có ý nghĩa, có thể tìm sự đồng
cảm như các đêm guitar ủng hộ nạn nhân chất độc da cam chắc chắn được
các bạn sinh viên nhiệt tình tham gia. Với các chương trình như thế,
các thành viên trong CLB của chúng tôi luôn luôn sẵn sàng: 10 đêm chứ
20 đêm chúng tôi cũng có thể biểu diễn được.

http://vnexpress.net/Vietnam/Van-hoa/Am-nh...B9DE7B3/ha1.jpg



- Anh nghĩ sao về sự cần thiết của tiếng đàn guitar cổ điển trong đời sống sinh viên và trí thức trẻ Hà Nội?



- Những người xây dựng CLB guitar Hà Nội như nghệ sĩ Hải Thoại,
nghệ sĩ Phạm Văn Phúc đã xác định ngay từ đầu: trong đời sống tinh thần
của giới trí thức không thể thiếu nhạc hàn lâm và họ đã kiên trì làm
công việc giáo dục thẩm mỹ âm nhạc cho sinh viên nhiều năm qua.


Là một CLB phi lợi nhuận, hoạt động của chúng tôi chỉ nhằm tổ chức biểu
diễn, đẩy mạnh phong trào guitar tại Hà Nội, cố gắng duy trì một góc
guitar cổ điển trong đời sống âm nhạc thủ đô. Tiếc là CLB của chúng tôi
không có kinh phí để tổ chức biểu diễn nhiều hơn, thường xuyên hơn. Anh
em chúng tôi phải bù lỗ ở một số đêm diễn nhưng rồi bằng mọi mối quan
hệ, chúng tôi vẫn quyết tâm liệu cơm gắp mắm.


Hiện tại CLB chúng tôi có 85 thành viên, hầu hết tuổi đời dưới 30, mỗi
tháng sinh hoạt một lần theo các chủ đề; tất cả đến đây bằng tình yêu
cây đàn guitar và tìm thấy niềm vui ở đó. Chúng tôi đã bắt tay nhau để
làm mọi cách đưa tiếng đàn đến với sinh viên một cách hiệu quả nhất và
chúng tôi tin tưởng sẽ có một ngày tất cả sinh viên Hà Nội đều hiểu và
yêu thích nhạc cổ điển.



- Với tư cách chủ nhiệm CLB, anh đang và sẽ làm gì để có được điều đó?



- Tôi làm chủ nhiệm mới được một năm, khi CLB tưởng chừng không
hoạt động được nữa. Ý tưởng thì nhiều nhưng hiện tại những việc làm
được là tổ chức các chương trình biểu diễn, xây dựng một CLB guitar của
Đại học Bách khoa như một lớp học cộng đồng miễn phí với 70 thành viên.
Ở lớp này, một tuần tôi dạy một buổi, các bạn sinh viên đam mê lắm, học
rất chủ động và sáng tạo, thậm chí tìm được bản nhạc nào mới và độc đáo
họ trao đổi cùng nhau trong các lần tập.


Bên cạnh đó tôi phụ trách dạy 8 lớp học tại nhà, mỗi lớp khoảng 10
thành viên, mỗi tháng phát 40 thẻ miễn phí và phụ trách một lớp chuyên
sâu ở Nhạc viện Hà Nội. Lịch dạy của tôi kín cả tuần, thậm chí thời
gian đi bơi cũng chẳng còn, nhưng bù lại tôi thấy vui vì mình đang làm
một việc cần phải làm.



- Bên cạnh niềm vui đó, có chút buồn nào về chuyện cơm áo của những nghệ sĩ trẻ tâm huyết với guitar cổ điển?



- Chúng tôi thường nói đùa với nhau rằng CLB của mình vui vì… đánh
đàn không ra tiền, mà làm chương trình bán vé thì mấy ai mua trong khi
mất bao nhiêu năm theo học ở trường, khổ luyện là thế... Nghĩ cũng tủi.
Nhưng thôi, đã mang cái nghiệp vào thân rồi, nếu thực trạng chưa khá
hơn được thì hãy tìm niềm vui bằng cách mang lại niềm vui cho người
khác như cách CLB chúng tôi đang làm.


Đó cũng là một hạnh phúc. Bạn bè tôi có người phải bỏ nghề, có người
phải đi đánh đàn kiếm sống ở các nhà hàng nhưng lại không được chơi
guitar dù đã nhiều năm gắn bó với nó. Tương lai của guitar cổ điển xứ
ta xem ra còn mờ mịt lắm, chúng tôi dường như không có lối thoát.



Riêng tôi thì hơi bảo thủ trong việc giữ “đạo đàn”, dù mai này thế
nào chưa biết nhưng chắc chắn đi đánh đàn ở nhà hàng thì không. Bao
nhiêu thời gian và công sức mới tập thuần thục được một bài guitar cổ
điển, hình như tôi quá yêu tiếng đàn của mình rồi nên không thể làm
khác được!



(Theo Tuổi Trẻ)

Xem lý lịch thành viên

tuandat


Hội đồng quản trị
Hội đồng quản trị
2-Nghệ sỹ ghita Văn Vượng

Tôi có 3 điều ước cho cả cuộc đời: ước có được đôi mắt sáng để nhìn
thấy quê hương và người thân, ước có một CD cá nhân khi còn có thể chơi
đàn tốt, và ước được tham gia sinh hoạt quốc tế dành cho người tàn
tật". Nghệ sĩ guitar Văn Vượng, người vừa được mời làm cố vấn ban giám
khảo đại nhạc hội guitar toàn quốc, tâm sự.


Nghệ sĩ Văn Vượng sinh ngày 10/10/1942, ngày 19/12/1946 là ngày bác sĩ
hẹn phẫu thuật mắt cho cậu bé Vượng bị biến chứng của bệnh đậu mùa
nhưng vì là ngày toàn quốc kháng chiến nên ca phẫu thuật không thực
hiện được. Đến bây giờ anh vẫn cứ tiếc cho số phận. Đi tản cư cùng gia
đình (bố anh là một nhân viên trắc đạc đã mất sớm, khi anh mới hai
tuổi). Ngồi nhà một mình, cậu bé Vượng lấy dây thun căng qua nắp cơi
trầu bằng đồng tự mày mò chơi những bài hát mà cậu nghe được, một người
quen đến chơi thấy vậy khuyên gia đình mua cho cây đàn guitar để Vượng
học. Không biết chữ, không biết nhạc Vượng chỉ học theo lối nhập tâm,
vậy mà sau năm tháng thuộc được giáo trình guitar Ferdinando Carulli
(1770 - 1841). Năm 1954, Vượng mới bắt đầu học qua hệ thống chữ nổi do
người bạn Dương Khắc Tiến dạy. Anh còn nhớ như in lần đầu ra biểu diễn
ở sân khấu năm 1956. Anh chơi bài "Trống cơm" mà anh học lỏm qua chiếc
loa phát thanh công cộng đầu ngõ. Từ đấy, Văn Vượng tự tin hơn, trau
dồi tiếng đàn cùng kiến thức âm nhạc qua mọi con đường. Nhạc sĩ Văn
Cao, Đỗ Nhuận dạy cho anh một chút về sáng tác và hòa thanh, nhạc sĩ Tạ
Tấn sẵn sàng chỉ cho anh những điều chưa biết và nhiều người khác nữa
cũng vui vẻ giúp anh. Anh không kể về những khổ đau cùng vất vả, chìm
nổi đời mình nhưng những ai biết rõ đều thừa nhận anh chịu nhiều vận
hạn, nếu không có nghị lực và say mê âm nhạc chắc không có Văn Vượng
ngày nay. Ngày 03/02/1997, Văn Vượng đã có trong tay tấm bằng chứng
nhận "Nghệ sĩ ưu tú" do chủ tịch nước Lê Đức Anh ký


Anh tâm sự: "Tôi thu tới 20 bài ở đài phát thanh Hà Nội, có lẽ là người
có số bài guitar được thu nhiều nhất, tôi không được đơn vị nghệ thuật
nào giới thiệu mà được đặc cách do chính sở văn hóa thể thao xét và đề
nghị lên trên".




Ngón đàn mang lại tình yêu



Với một người chịu nhiều thiệt thòi như anh, hẳn là rất khó khăn. Anh
bảo anh chỉ có mỗi một nghề là chơi đàn, thu đài phát thanh chỉ để phục
vụ nhân dân thôi chứ tiền ít lắm. Anh sống chính bằng nghề dạy đàn và
hiện anh có 15 học sinh, trung bình dạy 30 giờ/tuần, mỗi giờ học phí
khoảng 20.000 đồng. Anh nói: "Tôi chẳng bao giờ nghĩ thế là ít hay
nhiều mà tự nhiên đã hình thành mặt bằng giá thế rồi". Điều đáng nhớ là
chính từ nghề dạy đàn này anh đã gặp được "một nửa" kia của mình. Người
vợ của anh hiện nay là bác sĩ Minh Nguyệt, làm việc tại viện chống lao
vốn là học trò guitar của anh. Yêu thầy, phục thầy, thương thầy, mà chị
bước qua dư luận để lấy anh năm 1983 khi anh 41 còn chị 24 tuổi. Họ có
cậu con trai tên Văn Hữu Linh 8 tuổi, đang học ở nhạc viện Hà Nội.


Hà Nội có biết bao nhân vật lịch sử làm rạng rỡ cho thủ đô và cũng có
những con người bình thường như Văn Vượng tô thêm một nét đẹp cho Hà
Nội ngàn năm văn hiến.


Theo Người lao động



Anh chỉ có ba ước mơ, một là mắt sáng trở lại, để được thấy rõ khuôn
mặt của những người thân yêu. Hai là có đủ tiền để làm vài đĩa CD, ghi
lại những gì anh chắt lọc được một đời chơi đàn. Ba là cậu con trai sẽ
trở thành một nghệ sĩ piano, chứ không phải guitar.



So với các nghệ sĩ guitar khác ở Việt Nam, Văn Vượng được nhiều
người biết đến hơn, bởi phong cách mạnh mẽ, tươi trẻ và đậm chất
flamenco. Anh cũng hay chơi những ca khúc Việt Nam tự chuyển soạn cho
đàn guitar, mà nổi tiếng nhất có lẽ là bản Người Hà Nội. Kỹ thuật điêu
luyện của Văn Vượng đã tạo cho bản nhạc một sức sống mới, với những
đoạn mô phỏng tiếng chuông nhà thờ trong trẻo, tiếng gồng gánh va nhau
kĩu kịt, tiếng bom rơi đạn nổ trong một "trời Hà Nội đỏ máu".


Người ta biết đến anh cũng bởi nghệ sĩ này có hoàn cảnh thật đặc biệt:
Di chứng bệnh đậu mùa đã cướp đi đôi mắt khi mới 4 tuổi. Không may cho
Vượng, đúng 3 ngày trước khi đến gặp bác sĩ để mổ chữa bệnh, kháng
chiến toàn quốc bùng nổ (19/12/1946). Hoàn cảnh chiến tranh, đi lại khó
khăn, vậy là số phận đen đủi đã khiến Văn Vượng bị mù. Nhưng cũng trong
những ngày tuổi thơ đau buồn ấy, anh đã tìm đến với cây đàn guitar.
Những gì anh đạt được hôm nay hầu như chỉ nhờ tự học. Mắt không nhìn
thấy gì, bù lại, anh có một năng khiếu âm nhạc thiên bẩm, niềm đam mê
đối với cây lục huyền cầm và đặc biệt, trí nhớ phi thường. Chỉ trong 5
tháng đầu làm quen với đàn guitar, anh đã nghe và thuộc lòng toàn bộ
giáo trình của Carulli.



Văn Vượng kể lại, có lần khi anh chuẩn bị lên sân khấu, một nữ khán
giả trẻ cố len qua đám đông, lại gần anh và hỏi: "Anh Vượng, hôm nay
anh có đánh Người Hà Nội không?". Văn Vượng đáp: "Không, tôi yêu quý
người Hà Nội lắm, sao lại đánh người ta? Với lại, sức tôi thì đánh
ai?". Chỉ vậy thôi, nhưng cô gái ấy ngượng ngùng chạy mất. Sau này nhớ
lại, Văn Vượng cứ tiếc vì đã không thể nhìn rõ mặt, không hỏi được tên.



Nói về cuộc sống hiện nay, người nghệ sĩ mù cười buồn: "Nhìn bề ngoài,
có thể nghĩ về mặt kinh tế, Văn Vượng không thiếu. Nhưng thực ra chúng
tôi sống bấp bênh lắm. Gia đình 3 người phụ thuộc nhiều vào tôi. Tôi
lại chỉ có thể đi biểu diễn và dạy học guitar tại nhà. Dạy học thì tất
nhiên thu nhập không nhiều, còn biểu diễn thì phải khi nào được mời".
Cũng vì thiếu kinh phí, mong muốn làm đĩa CD của anh ấp ủ hơn 2 năm qua
giờ vẫn chưa thực hiện được. Anh đã chuẩn bị chuyển soạn các tác phẩm
của Văn Cao, Phạm Duy, Đoàn Chuẩn... cho album riêng, chỉ chờ dịp thực
hiện. Đến nay, ba thành viên trong gia đình anh (và sắp tới sẽ là 4)
vẫn sống trong căn nhà tập thể nhỏ ở khu Nghĩa Tân, Hà Nội.


Văn Vượng vừa được mời làm cố vấn Ban Tổ chức Đại nhạc hội guitar toàn
quốc 2002 (23-27/5). Nghệ sĩ hy vọng sau festival này, phong trào
guitar ở Việt Nam sẽ đổi khác phần nào, người ta sẽ không còn coi cây
đàn 6 dây là một loại nhạc cụ rẻ tiền, nghe cho vui tai nữa. Nhưng dù
có thế, anh cũng sẽ chẳng cho con trai, chú bé Văn Hữu Linh, 8 tuổi,
theo nghiệp bố. Anh đang đầu tư cho con học piano tại Nhạc viện Hà Nội,
bởi "theo đuổi cây đàn guitar ở nước mình khổ lắm, bạc lắm".


Đoan Trang



Nghệ sĩ guitar Văn Vượng chuẩn bị ra CD đầu tiên







(VietNamNet) - Là một trong những nghệ sĩ tài hoa, một tấm gương sáng
trong lao động sáng tạo nghệ thuật, hơn nửa thế kỷ chơi đàn, NSƯT Văn
Vượng đã có trên 8.000 buổi biểu diễn, và sáng tác chuyển soạn hàng
trăm tác phẩm nhạc không lời dành cho đàn guitar. Tới đây, CD đầu tiên
''Chương trình độc tấu ghi-ta của NSƯT Văn Vượng'' do Cục Nghệ thuật
biểu diễn sản xuất sẽ ra mắt công chúng.


Phóng viênVietNamNet vừa có cuộc trò chuyện nhanh với nghệ sĩ khiếm thị này.



- Nghe nói Cục NTBD đang giúp ông thực hiện CD ''Chương trình độc tấu
ghita của NSƯT Văn Vượng'', xin ông cho biết những tác phẩm sẽ được
giới thiệu trong album?


- CD ''Chương trình độc tấu ghita của NSƯT Văn Vượng'' bao gồm 11 bài,
trong đó có: Trường ca Sông Lô của Văn Cao, Người Hà Nội - Nguyễn Đình
Thi, Ru con - dân ca Nam Bộ, Baloma - Nhạc Cu Ba, Người ở đừng về - dân
ca quan họ Bắc Ninh, Nhạc rừng - Hoàng Việt... Những âm thanh trầm
bổng, dịu ngọt, êm dịu trong các ca khúc sẽ được thể hiện trong tiếng
đàn ghita.



- Ông từng nói có 3 điều ước cho cả cuộc đời mình là: ''Ước có được
đôi mắt sáng để nhìn thấy quê hương và người thân, ước có một CD cá
nhân khi còn có thể chơi đàn tốt, và ước được tham gia sinh hoạt quốc
tế dành cho người tàn tật". Nay một trong 3 điều ước ấy sắp thành hiện
thực, cảm giác của ông thế nào?



- Tôi thực sự cảm động trước sự quan tâm của Bộ VH-TT, Cục NTBD và
nghĩ rằng ước mơ này thực hiện được thì sẽ dễ dàng cho những ước mơ kia
thành hiện thực. Với tôi, ước mơ có được đôi mắt sáng vẫn luôn là ước
mơ cháy bỏng nhất. Năm 1984, tôi đã từng được Đảng và Nhà nước giải
quyết cho sang Berlin (Đức) để chữa bệnh, nhưng hồi đó còn là Đông Đức
nên vẫn chưa làm được.


- Một chút tò mò: cuộc sống hiện tại của ông giờ ra sao?



- Hiện tôi đang sống rất hạnh phúc với gia đình trong căn hộ 45m2
(phòng 211 cầu thang 3, nhà B9, phố Tô Hiệu, Nghĩa Tân, Cầu Giấy) và
vẫn làm việc tại Hội Âm nhạc Hà Nội. Một tuần tôi chỉ phải đến Hội có
một lần thôi. Công việc nói chung không bận rộn lắm.


- Những lúc rảnh rỗi ông có nhận lời đi biểu diễn thêm ở các quán bar?



- Thú thật là tôi thường xuyên nhận được những lời mời biểu diễn của
nhiều quán bar ''nổi tiếng'' ở Hà Nội. Tuy nhiên, tôi chưa nhận lời lần
nào. Tôi luôn nghiêm khắc với chính mình và đưa ra nguyên tắc hơi
''rắn'' là chỉ biểu diễn ở trên sân khấu lớn và nhà hát.



- Nghe nói ông hay được mời làm cố vấn cho các cuộc thi guitar toàn
quốc. Vậy ông nhận xét thế nào về các bạn trẻ chơi guitar hiện nay và
nếu cho họ lời khuyên, ông sẽ nói gì?


- Hiện nay có một số bạn trẻ chơi ghita khá tốt, tuy nhiên con số chơi
bình thường chiếm nhiều hơn. Tôi khuyên các bạn trẻ nên trau dồi kiến
thức và tập thêm nhiều hơn nữa rồi mới nghĩ đến chuyện lên sân khấu và
điều quan trọng hơn cả là đừng bao giờ chủ quan.


Hà Sơn (thực hiện)

Xem lý lịch thành viên

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang  Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết